Con gái lớn lên khác mẹ, tôi phát hiện bí mật động trời qua bức ảnh tình cũ của chồng 24/08/22 00:17 GMT+7 1 đăng lại Gốc Tôi phải lục tìm rất lâu, cuối cùng đã tìm thấy một bức ảnh cô ta đăng từ mấy năm về trước. Nội Dung. Vợ vừa đụ nhau với anh hàng xóm vừa nghe điện thoại chồng - Công ty gặp khó khăn vì dịch bệnh nên tôi đã bị cho nghỉ việc để cắt giảm nhân sự. Mỗi ngày trôi qua thật nhàm chán, chỉ biết ăn xong rồi lại ngủ trong phòng. Bỗng có một cô gái xinh đẹp Ngày 13/9/2022, Công an quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội, đã tiếp nhận điều tra, xác minh đơn trình báo của chị H (31 tuổi, quê Thanh Hóa) tố cáo việc bị chồng cũ tên T b-ắt gi-ữ, h-ành h-ung hơn 1 ngày. Mua bán điện thoại smartphone chính hãng, SmartPhone tại Hà Nội có giá bán từ 5000000₫ đến 10000000đ, hàng 90%, hàng 80%, Hà Nội . Hà Nội Hải Phòng Đà Nẵng TP. Hồ Chí Minh. Liên hệ quảng cáo Chợ Đồ Cũ; Tìm kiếm. Thu cũ đổi mới trợ giá ngay 15% đến 3 triệu (SmartExchange) Giá trị thanh toán thẻ từ 3.000.000 VNĐ trở lên; Số điện thoại người tham chiếu nên là người thân của mình như vợ/chồng, anh/chị/em trong gia đình hoặc bạn bè. . Tên truyện Điện thoại từ chồng cũ Tác giả Tần Tam Kiến Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt văn Thuộc tính nhân vật Ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụ Tình trạng Hoàn 55 chương + 8 phiên ngoại Tình trạng edit Hoàn Edit Bông Cỳ Heo Văn án Bối cảnh hôn nhân đồng tính hợp pháp. Đồng Thu không ngờ, sau khi hôn nhân đồng tính hợp pháp hóa, anh lập tức bị thúc giục kết hôn. Họ hàng giới thiệu cho anh một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.* * Tương tự như cảnh sát với công an ở Việt Nam. Cảnh sát an ninh Nguyên văn là “phiến cảnh 片警” Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã hội. Đồng Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hôn. Thời hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói “Hoắc Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.” Bạn hỏi Hoắc Tri Hành “Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?” Hoắc Tri Hành “Đồng ý….. tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao.” Cảnh sát công x thầy giáo thụ. Từ tương kính như tân đến dính chặt như keo sơn. Xì – poi Thụ là giáo viên cấp 3, nhưng không phải kiểu quy củ nghiêm túc như trong tưởng tượng đâu. Tính cách hết sức thú vị! Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt văn, ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụ, HE. Độ dài 55 chương + 8 phiên ngoại. Đọc văn án thấy rù quyến quá nên nhảy thôi các bạn ạ! Câu chuyện sau khi ly hôn của cảnh sát nhân dân và nhà giáo nhân dân. Mà cái tag “gương vỡ lại lành” có vẻ chỉ đúng trên mặt giấy tờ pháp lý, chứ xét về phương diện tình cảm thì chẳng hợp lí đâu. Hoắc Tri Hành cùng Đồng Thu là qua xem mắt, hợp ý nhau thì vội vàng kết hôn. Trước khi chính thức lĩnh giấy, hai người đã giao kèo với nhau, nếu một năm trôi qua mà thấy mối quan hệ không thích hợp thì sẽ ly hôn. Hoắc Tri Hành rất tốt, giữa hai người có thể dùng câu tương kính như tân để hình dung, nhưng đây không phải là hôn nhân mà Đồng Thu muốn. Anh cảm thấy, hôn nhân chính là một bể chứa, từng chút chung đụng hòa hợp của hai người chính là chất lỏng làm đầy bể chứa. Có người là rượu mạnh, có người là nước ngọt, còn bọn họ là nước sôi, vô cùng nhạt nhẽo. Nhưng Đồng Thu chẳng hề thích “nước sôi”, một chút cũng không muốn. Anh thích “rượu” cơ. Rõ ràng ngay từ đầu, hai người làm quen rồi kết hôn đã không đúng rồi, bởi vì họ không thành thật với nhau, đeo mặt nạ hoàn hảo để đối diện với người kia. Trước mặt Đồng Thu, Hoắc Tri Hành là một người đẹp trai, ôn nhu, chính trực nghiêm túc. Còn anh ở trong lòng chồng cũ từ trước đến nay là một con người đoan trang ổn trọng thành thục nội liễm nhã nhặn thanh lịch. Mặc dù cảm thấy đối phương thật sự rất tốt, nhưng giữa hai người có một khoảng cách, một khoảng cách an toàn về mặt tâm lý. Dưới lớp ngụy trang ấy sao có thể động lòng? Đồng Thu cũng từng nghiêm túc suy nghĩ, anh đưa ra đề nghị ly hôn là do sinh hoạt giường chiếu không hài hòa, mà quan trọng hơn là lúc trước họ đối đãi với nhau quá giả tạo. Nhưng anh cũng chẳng hề biết rằng chồng cũ mình cũng là “cầm thú”, lúc nào cũng sợ làm anh khó chịu nên phải nhẫn nhịn rất nhiều. Đồng Thu còn chẳng biết rằng Hoắc Tri Hành đã nghe thấy anh than vãn chuyện chăn gối với khuê mật. Hoắc Tri Hành còn định bàn bạc với anh, muốn yêu đương một cách chân thật. Ấy vậy mà anh còn đòi ly hôn, Hoắc Tri Hành cũng đồng ý một cách sảng khoái và trong lòng vạch sẵn kế hoạch theo đuổi vợ cũ… Bởi vậy nên Đồng Thu bắt đầu nhận ra, chồng cũ của mình sau khi ly hôn rất hay xuất hiện trong tầm mắt của anh. Mà anh thì hình như bị rung động rồi, rất rất muốn yêu đương lăn giường với Hoắc tiên sinh! Hôn nhân chẳng đi đến đâu đã kết thúc, bây giờ mới là chính thức yêu đương. Thầy giáo Đồng Thu sau bao lần bị chồng cũ phát hiện ra tâm hồn không đứng đắn, triệt để sống thoải mái không giấu diếm. Còn Hoắc Tri Hành cũng chẳng còn giả bộ đứng đắn nghiêm trang, bắt đầu lộ đuôi sói. Thật ra quá trình quay lại với nhau không hẳn là mượt mà cho lắm. Hai người ngả bài với nhau trên giường rồi, nhưng lại chẳng nắm rõ tâm ý của nhau. Hoắc Tri Hành thực sự thích Đồng Thu, nhưng hắn không biết anh nghĩ như thế nào. Đồng Thu cũng mê mẩn chồng cũ, nhìn thấy anh là không kiểm soát được suy nghĩ, cứ như yêu đương cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Anh si mê cảnh sát Hoắc, anh thích cả những vết sẹo trên người hắn. “Trên người anh hùng mới có sẹo”. Chính bản thân thầy giáo Đồng cũng biết, tình cảm với Hoắc Tri Hành là yêu thích thật lòng, không chỉ giới hạn ở thân thể. Hai người triệt để giải quyết được lý do ly hôn thứ nhất, tiếp theo là xử lí nốt vấn đề số hai… Truyện chủ yếu nói về sự tiến triển tình cảm của nhân vật chính. Nhưng bên cạnh đó vẫn còn có những tình tiết khác đan xen khiến cho truyện sâu sắc hơn một chút. Đồng Thu không chỉ là một con người bình thường chỉ nghĩ đến yêu đương, anh còn là một thầy giáo hết lòng vì học sinh. Hoắc Tri Hành là một cảnh sát vì dân phục vụ, cũng mang trong mình những dằn vặt tội lỗi trước sinh mệnh… Hơn hết, hai người giống như hai mảnh ghép hoàn chỉnh, ở cạnh nhau, dựa vào nhau để chữa lành, cho dù họ từng bỏ lỡ một năm để nhận ra điều ấy. “Anh vẫn luôn thích em có đúng không?” “Vẫn luôn thích em!” “Bắt đầu từ lúc nào?” Hoắc Tri Hành nghĩ nghĩ, nở nụ cười “Không biết, nhưng mỗi ngày lại thích em nhiều hơn hôm trước một chút, câu trả lời này, thầy giáo Đồng có hài lòng không?” Như trong truyện cũng có nói, thật ra không phải “gương vỡ lại lành”, ban đầu chỉ có mỗi cái khung, chẳng hề có gương. Nhưng nhờ anh Hoắc phát hiện ra bộ mặt chân thật của Đồng Thu, nên chúng ta mới có một màn truy thê, tiến tới phục hôn của chú cảnh sát. Lời cuối thì tui chỉ muốn nói là bạn editor rất có tâm, văn phong trôi chảy mượt mà. Truyện cũng hoàn rồi nên cứ yên tâm mà nhảy. Tui cũng chẳng spoil gì quá đáng đâu. Truyện tình thú của đôi chồng chồng này thú vị lắm, không spoil được =. Chương 21 Ảnh sưu tầm Đồng Thu xấu hổ, vui vẻ vùi ở trong lòng Hoắc Tri Hành ngủ say. Từ khi hai người ly hôn, chuyển ra khỏi chỗ này, anh rất hiếm khi cùng người khác ngủ chung. Một lần duy nhất chính là vào đêm trước hôm Hoắc Kiều kết hôn, anh nghẹn một đêm, ngủ phải nói là cực kỳ khó chịu. Lily có điều muốn nói Có bạn nào để ý không, theo diễn biến của truyện thì hôn lễ của Hoắc Kiều mới tổ chức sáng hôm nay, ôm công chúa cũng là thấy vào sáng hôm nay, ngủ chung cũng mới ngủ đêm hôm qua! Nhưng chắc là tác giả thấy có hơi nhiều chương nên viết như vậy hihi 😁😁😁 Nhưng lúc này thì khác, Đồng Thu xưa nay chưa từng sảng khoái như vậy. Thân thể sảng khoái, tinh thần cũng sảng khoái. Linh hồn và thể xác thay phiên nhau lên đến cao trào, cùng nhau hưởng hồng phúc tề thiên. Trước khi ngủ Hoắc Tri Hành đặt hai cái đồng hồ báo thức. Hai người cả một đêm không nghỉ, chuyên tâm làm bài thi, mặc kệ như thế nào, sáng ngày mai cũng phải dậy đi làm. Thầy giáo Đồng bởi vì đêm hôm trước coi thi hôm sau nghỉ dạy, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra. Rạng sáng mới đi ngủ, 7 giờ Đồng Thu đã bị chuông đồng hồ đánh thức. Anh quấn chăn lẩm bẩm một tiếng, trở người, mông đau đến mức lập tức thanh tỉnh. Mấy tháng không có làm chuyện đó, làm một lần này so với làm một năm trước kia còn sung sướng hơn. Giống như là Gai Zhong Gai*, Một viên bằng cả năm viên’. * Gai Zhong Gai Là một loại thực phẩm chức năng bổ sung canxi do Nhà máy Dược phẩm Cáp Nhĩ Tân số 6 sản xuất. “Một viên bằng cả năm viên” là một câu trong quảng cáo. Nhưng hậu quả của sung sướng chính là sáng hôm sau chân không khép lại được, động nhẹ liền đau. Đồng Thu không chỉ có mông đau, đầu cũng đau, dù sao thì đêm hôm qua cũng uống rượu giả. Anh đưa tay sờ sờ đầu, cảm thấy hình như hơi sốt. Đồng Thu đang trốn trong chăn khó chịu lẩm bẩm, Hoắc Tri Hành đã làm xong điểm tâm đẩy cửa đi vào. “Khó chịu sao?” Hoắc Tri Hành vẫn còn đang đeo tạp dề, nhìn vào chính là người đàn ông của gia đình vừa anh tuấn lại còn chu đáo. Hắn đi đến mép giường, trực tiếp cúi người xuống, hai người trán tiếp trán, Đồng Thu lập tức ngừng thở. “Hình như là có hơi nóng.” Hoắc Tri Hành thẳng người lên, lại dùng tay sờ trán Đồng Thu, “Hôm nay có tiết sao? Nếu thật sự không được thì xin nghỉ đi.” “Không được, em phải đi.” Đồng Thu nắm lấy ga giường muốn bò dậy, kết quả Hoắc Tri Hành nhanh tay lẹ mắt, đi thẳng tới, hai tay luồn vào nách đối phương, xốc người đứng lên. Đồng Thu cả người lười biếng mà treo ở trên người Hoắc Tri Hành cười “Em giống như người tàn tật vậy.” Hoắc Tri Hành cũng cười anh “Có cần anh sang nhà hàng xóm mượn cái xe lăn đẩy em đi làm không?” “Đừng!” Đồng Thu nhìn khắp nơi tìm quần áo của mình, “Phùng Khải Văn nhất định sẽ ảo tưởng, cho rằng anh bạo hành gia đình em, làm em đứt chân. Nói cho anh biết, học sinh này của em, yêu thầy vô cùng, có thể liều mạng với anh.” Hoắc Tri Hành dán vào tai anh cười khẽ, cười đến lỗ tai Đồng Thu ngứa ngáy, chỗ nào cũng ngứa. “Haizz…” Đồng Thu tìm quần áo, tìm nửa ngày, cuối cùng ở bên cạnh sọt quần áo dơ tìm thấy…..quần chữ T của mình. “Hửm? Làm sao vậy?” Hoắc Tri Hành quay đầu, theo tầm mắt của anh nhìn sang, lại cười “Ngày hôm qua chưa kịp nói em, thầy giám thị đến trường thi mặc quần chữ T, tâm cơ thật sâu….” Đồng Thu không lên tiếng, đem mặt chôn ở cổ Hoắc Tri Hành, chỉ cảm thấy xấu hổ muốn chết. “Anh thấy là em không kịp tiết tự học đầu giờ đâu, nhớ không lầm là em buổi chiều mới có tiết, không cần phải vội.” Hoắc Tri Hành dùng sức bế người lên “Đi tắm trước đã, của em….. cái quần chữ T của bạn em ngày hôm qua làm dơ rồi, đừng mặc, trong nhà có quần lót mới, anh lấy cho em một cái.” Hoắc Tri Hành ôm Đồng Thu đến dưới vòi hoa sen “Lát nữa ăn cơm xong thì uống thuốc, anh phải đi trước, chìa khóa vẫn để trong ngăn kéo tủ giày, lúc em đi thì nhớ lấy, khóa cửa giúp anh.” Đồng Thu đứng dưới vòi hoa sen nhìn hắn “Anh phải đi à?” Hoắc Tri Hành tiến lên, nhéo nhéo mông Đồng Thu, “Không nỡ xa anh sao?” “….. Không có, đi đi.” Hoắc Tri Hành đi ra ngoài, đóng cửa giúp anh, sau đó đi lấy quần áo cho anh. Đến khi Đồng Thu tắm xong đi ra, Hoắc Tri Hành đã thay xong quần áo chuẩn bị ra ngoài “Ăn cơm trước đi, thuốc anh để trên bàn trà. Em hôm nay cũng đừng mặc bộ quần áo tối qua, học sinh của em chịu không nổi đâu, anh cho em mượn một bộ, có hơi rộng nhưng mặc tạm đi.” Đồng Thu ngốc lăng xoa đầu nhìn hắn. “Anh đi trước, có việc thì cứ gọi anh.” Hoắc Tri Hành mở tủ giày, đặt chìa khóa vào, “Lúc đi nhớ lấy chìa khóa.” Cái xâu chìa khóa kia chính là cái lúc trước Đồng Thu dọn đi để lại, trên đó vẫn còn treo cái móc khóa hai người mua ở cửa hàng ven đường lúc mới kết hôn, một con heo màu xám xấu ơi là xấu. Hoắc Tri Hành vẫy tay, ý bảo Đồng Thu lại đây. Đồng Thu choàng khăn tắm đi ra cửa, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị người ta hôn trộm một cái. “Được rồi, hôm nay đã có sức lực để làm việc.” Hoắc Tri Hành dùng sức vuốt một cái mái tóc ướt sũng của anh, “Anh đi đây, buổi tối gặp!” Hoắc Tri Hành cuối cùng cũng đi, Đồng Thu đứng ở cửa, cả buổi mới có phản ứng, đỏ mặt trắng mắt nói thầm “Ai buổi tối gặp anh chứ?” Chịu đựng cái mông đau ngồi xuống ăn sáng, Đồng Thu bắt đầu nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, tất cả mọi chuyện đều không hợp lý. Anh tuy rằng không đến mức ngàn ly không say, nhưng tuyệt đối không có khả năng mấy ly đã gục. Hơn nữa trạng thái lúc đó cũng không giống say rượu bình thường, tay chân tê dại, cả người vô lực, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo. Đồng Thu cắn một miếng trứng gà, anh thích nhất là trứng chần nước sôi, một bên tiếp tục nghi hoặc, một bên nhịn không được mà khen ngợi Hoắc Tri Hành. Anh nhớ lại lúc ở quán bar, lúc đó Hoắc Tti Hành đến nhà vệ sinh, bartender mang đến một ly rượu, nói là sản phẩm mới, tặng khách hàng uống thử. Đồng Thu cẩn thận suy nghĩ, nhất định là ly rượu đó có vấn đề, bartender kia cùng gã đàn ông dính vào anh sau đó không chừng chính là cùng một bọn. Anh nghĩ, sau này đúng là không thể một mình tới quán bar, đàn ông hơn ba mươi tuổi vẫn sẽ có người nhớ thương. Nghĩ như vậy, Đồng Thu còn thấy rất vui vẻ, điều này chứng tỏ mị lực của anh không hề thuyên giảm. Ăn uống no đủ, Đồng Thu đi thay quần áo, lúc soi gương còn có cảm giác hạnh phúc vi diệu. Cũng không biết là bởi vì cuối cùng cũng được “Đút no” hay là do mặc quần áo của chồng cũ, tóm lại, tâm tình tốt đến mức trời đầy mây anh cũng nhìn thấy mặt trời. Ra tới cửa, Đồng Thu uống thuốc hạ sốt. Cầm chùm chìa khóa nguyên bản vốn là của anh lên, đi làm. **** Ở bên kia, Hoắc Tri Hành vừa mới bước vào đồn công an Tam Hồ, giơ tay gõ một cái lên bàn làm việc của đồ đệ Triệu Hòa Vũ. Triệu Hòa Vũ đang sống sờ sờ ăn bánh bao sợ tới mức xém chút nữa thì chết nghẹn. “Sao thế sư phụ?” Triệu Hòa Vũ ngẩng đầu nhìn hắn. “Tối hôm nay cùng tôi đi kiểm tra cái quán bar hôm qua, có người tính kế tính đến trên đầu sư mẫu cậu.” Đồng Thu bình thường đều đến trường học từ sáng sớm, chưa từng vắng mặt tiết tự học đầu giờ. Nhưng hôm nay sau khi tiết tự học đầu giờ kết thúc anh mới đến, lúc anh tới cổng trường thì chuông tan học cũng vừa vặn vang lên. Anh đi thẳng đến phòng học, đi xem bọn nhóc con làm anh lo nghĩ kia. Chú bảo vệ ở cổng thấy anh, cười ha hả chào hỏi “Thầy giáo Đồng hôm nay đổi phong cách rồi.” Đồng Thu cười cười “Đẹp trai đúng không?” Chú bảo vệ gật đầu, đưa cho anh ít bánh kẹo “Con gái chú kết hôn, chia một chút hỉ khí.” Không khí vui mừng Đồng Thu nói cám ơn, bỏ bánh kẹo cưới vào túi áo, dọc theo hành lang đến phòng học. Hoắc Tri Hành cao hơn anh, cường tráng hơn anh. Bình thường quần áo của Hoắc Tri Hành đều lớn hơn anh một size, hơn nữa, phong cách mặc đồ của hai người cũng không giống nhau. Đồng Thu lúc đi làm đều mặc áo sơ mi tối màu, cố gắng làm cho mình trông thành thục ổn trọng một chút. Mà Hoắc Tri Hành lúc không mặc cảnh phục, phần lớn đều là áo thun hoặc là hưu nhàn. Cho nên, khi anh mặc áo thun cùng jacket đứng ở cửa phòng học, Phùng Khải văn vừa mới từ nhà vệ sinh về nhìn anh cười hì hì nói “Đồng ca hôm nay thật khác!” Thiếu niên 18 tuổi cùng người lớn 50 – 60 tuổi có năng lực quan sát nhạy bén như nhau, thầy giáo Đồng biểu thị rất vui vẻ. Đồng Thu liếc cậu một cái, xua tay ý bảo cậu mau chóng về lớp. Phùng Khải Văn vô cùng ngoan ngoãn, nghe lời không có đến gần anh ngả ngớn, nhưng trước lúc chạy đi vẫn vứt lại một quả bom “Cái này hình như là phong cách của cựu sư mẫu!” Đồng Thu vừa “Chậc!” một tiếng, Phùng Khải Văn đã chạy về tới chỗ ngồi. Có một học trò ma lanh như vậy, Đồng Thu không biết là nên vui hay nên phiền. Đồng Thu đứng ở cửa phòng học, sau khi giáo viên Tiếng Anh đến anh mới chậm rãi ung dung trở về văn phòng. Từ khi bắt đầu “Trăm ngày đếm ngược trước kỳ thi đại học”, áp suất không khí của lớp 12 càng ngày càng thấp, không chỉ có sinh viên, giáo viên cũng vậy. Trong văn phòng mỗi ngày đều có giáo viên giận dỗi vì bị giảm tiết, tất cả các môn học chính là một chuỗi khinh miệt*, mà môn Ngữ văn của bọn họ thì bị tất cả các môn khác đạp dưới chân, nằm ở vị trí trong cùng nhất của chuỗi. * Chuỗi khinh miệt 鄙视链 Là một thuật ngữ chỉ có ở Trung Quốc. Theo mình tìm hiểu thì nó là một chuỗi phân cấp bậc, tương tự như Chuỗi thức ăn. Nói chung mang ý nghĩa không tốt. Nó kiểu như thế này A > B > C > D >E….. Buổi chiều, Đồng Thu ở văn phòng nói thầm có mấy học sinh môn tự nhiên thành tích không tệ, chính là môn Ngữ văn lại kẹt ở trong khoảng đầu 100 điểm, làm sao cũng không lên được, cứ dậm chân tại chỗ. Vị giáo viên già sắp sửa về hưu lại gần nói “Thầy giáo Đồng, môn Ngữ văn này không thể kéo điểm.” Đồng Thu rất muốn mở ngăn kéo lấy nút bịt tai ra. Bọn anh ở chung trong một văn phòng lớn, năm trước bởi vì một vài nguyên nhân loạn thất bát tao, trường học tạm thời để tổ Ngữ văn bọn anh đến đây cùng tổ Toán học dùng chung một văn phòng, bắt đầu từ khi đó, mấy giáo viên Ngữ văn trong lòng chưa từng được dễ chịu. “Dù sao cũng là học sinh ban tự nhiên.” Vị giáo viên già kia nói, “Tôi nói lời này có lẽ thầy không thích nghe, nhưng các thầy dậy Ngữ văn, muốn dẫn lớp vẫn là nên chủ nhiệm lớp ban xã hội thôi, tư duy nghệ thuật của các thầy không giống với tư duy khoa học của chúng tôi.” Đồng Thu giả vờ cười ha hả, ôm tài liệu cùng sách sẽ dạy trong tiết tiếp theo rời đi. “Còn không vui.” Giáo viên kia nhìn bóng dáng Đồng Thu, cảm thấy mình vô cùng oan ức, “Tôi nói sai sao? Đúng là không giống nhau mà!” Giáo viên Ngữ văn Đồng Thu trợn trắng mắt, bước nhanh đi về lớp mình, còn có hai phút là vào học, lớp 12 cả tầng phòng học đều lặng ngắt như tờ. Mấy đứa nhóc trước kia ồn ào quậy phá bây giờ cũng không còn bát nháo, giải lao giữa giờ mọi người đều hoặc là nhỏ giọng thảo luận hoặc là tranh thủ ngủ bù, trước kia chưa từng nghiêm túc chăm chỉ như vậy. Đồng Thu đi đến trước cửa lớp học đứng quan sát học sinh một lát, chuông reo mới bước vào lớp. Bởi vì đêm qua lăn lộn quá lợi hại, đến trường một lúc rồi anh vẫn thấy khó chịu. Nhưng khó chịu thì khó chịu, lớp vẫn phải lên. Vì để giảm bớt những đau đớn không cần thiết, cả một tiết Đồng Thu chỉ đứng một chỗ không di chuyển, vừa tan học anh suy nghĩ trước lúc về nhà cần phải đến tiệm thuốc mua thuốc mỡ. “Đồng ca!” Đồng Thu ôm sách đi về văn phòng, còn chưa đi xa đã bị Phùng Khải Văn gọi lại. “Nói.” Phùng Khải Văn từ trong túi áo đồng phục móc ra hai vé xem phim nhăn nhúm “Nói trước, đây không phải đút lót. Vé xem phim tối mai, mẹ em tuần trước cho em, em đi không được….., nhưng thầy có thể đi cùng sư mẫu.” Đồng Thu “Chậc!” một tiếng, “Đi không được thì trả cho mẹ em.” “Bà ấy với ba em đến nhà bà ngoại rồi. Không ai đi thì tiếc lắm, thầy cầm đi, xem như là em lót gạch cho con đường tình yêu của thầy và sư mẫu.” Phùng Khải Văn nhét hai tấm vé vào tay Đồng Thu, xoay người liền chạy. Đồng Thu cúi đầu nhìn thoáng qua, 《Cổ Mộ Phong Vân》, phòng chiếu VIP, ghế tình nhân. Vừa nhìn liền biết phim nát. Nhưng mà Đồng Thu bị cái “Ghế tình nhân” hấp dẫn, hơn ba mươi năm qua, anh còn chưa từng ngồi ghế tình nhân. Nghĩ lại đúng là có chút thảm. Nhưng mà hẹn chồng cũ cùng mình ngồi ghế tình nhân, Hoắc Tri Hành có suy nghĩ nhiều hay không…..? Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Tiểu kịch trường Hoắc Tri Hành Có! Hết chương 21 Điện Thoại Từ Chồng CũChồng Trước Điện Báo Ảnh sưu tầm Tên gốc Chồng Trước Điện Báo Tác giả Tần Tam Kiến Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt văn Thuộc tính nhân vật Ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụ Nguồn Ngày hoàn thành 18/08/2020 Văn án Bối cảnh hôn nhân đồng tính hợp pháp. Đồng Thu không ngờ, sau khi hôn nhân đồng tính hợp pháp hóa, anh lập tức bị thúc giục kết hôn. Họ hàng giới thiệu cho anh một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.* * Tương tự như cảnh sát với công an ở Việt Nam. Cảnh sát an ninh Nguyên văn là "phiến cảnh 片警" Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã hội. Đồng Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hôn. Thời hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói "Hoắc Tri Hành, chúng ta ly hôn đi." Bạn hỏi Hoắc Tri Hành "Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?" Hoắc Tri Hành "Đồng ý..... tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao." Cảnh sát công x thầy giáo thụ. Từ tương kính như tân đến dính chặt như keo sơn. Xì – poi Thụ là giáo viên cấp 3, nhưng không phải kiểu quy củ nghiêm túc như trong tưởng tượng đâu. Tính cách hết sức thú vị!

điện thoại từ chồng cũ